thời gian

LIÊN KẾT WEBSITE

Lãi suất ngân hàng

Đọc báo online

Thời tiết, tỉ giá


danh ngôn

Âm nhạc

lượt truy cập

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hỗ trợ trực tuyến

    • (quangdains@yahoo.com.vn)

    Ô! Sao kêu thế!

    Gốc > SINH LÝ BỆNH >

    Khái niệm về bệnh

    Muốn tiến hành tốt công tác phòng và chữa bệnh, người thầy thuốc cần có một khái niệm đúng về bệnh.
    Vậy bệnh là gì ? Câu hỏi này đã được đặt ra kể từ khi loài người có mặt trên trái đất này. Khái niệm về bệnh được xây dựng dần trong quá trình phát triển của nền y học và là kết quả của cuộc đấu tranh liên tục, quyết liệt giữa chủ nghĩa duy tâm và chủ nghĩa duy vật trong bệnh lý học. Quan niệm về bản chất của bệnh luôn luôn thay đổi, tuỳ theo đà phát triển của khoa học nói chung và nền y học nói riêng trong từng thời kì. Rất nhiều định nghĩa về bệnh đã được đưa ra, dưới đây chỉ nêu một số định nghĩa tương đối chính xác và khoa học, nên đã được vận dụng một cách rộng rãi, đặc biệt là những khái niệm về bệnh cuat thế kỷ XIX và XX.

    images_01
    I. BỆNH LÝ HỌC TẾ BÀO 
    Thế kỉ XIX, trên cơ sở phát hiện tế bào, Viếc-sốp (Virchov) đề ra học thuyết bệnh lý tế bào : theo Viếc-sốp, bệnh là một quá trình tại chỗ, do tác dụng trực tiếp của nguyên nhân gây bệnh đối với tế bào, tổ chức. Chính tổn thương tế bào đã gây ra bệnh. Theo tác giả, bệnh sẽ xuất hiện khi nào và ở chỗ nào có tác dụng của nhân tố gây tổn thương. Và cũng theo tác giả thì không phải toàn bộ cơ thể phản ứng đối với nhân tố gây bệnh, mà chỉ là những tế bào , những cơ quan riêng biệt tham gia vào quá trình bệnh lý.
    Với quan điểm trên, Viếc-sốp và trường phái của ông đã mô tả tỉ mỉ những biến đổi về hình thái trong một số quá trình bệnh lý cơ bản (viêm, u, teo, phì đại, vv... ).
    Bệnh lý học tế bào là học thuyết khoa học đầu tiên nhằm giải thích bản chất của bệnh : học thuyết này đập tan quan điểm thần bí và trừu tượng về nguồn gốc của bệnh. Ngoài ra, về bệnh hình thái học, học thuyết này cũng làm phong phú thêm nội dung bệnh lý học.
    Song sau này, học thuyết bệnh lý học tế bào đã trở ngậi nhiều cho sự phát triển của bệnh lý học. Theo Viếc-sốp, chỉ cần đi sâu nghiên cứu những sự thay đổi về hình thái của tế bào là có thể nhận thức được bản chất của bệnh. Song trong thực tế lâm sàng, có nhiều bệnh, đặc biệt là trong thời kì đầu thường không thấy tổn thương tổ chức tế bào rõ rệt kèm theo, chủ yếu lại là rối loạn chức năng. ngoài ra có nhiều trường hợp những sự thay đổi về hình thái lại không phải là nguyên nhân gây bệnh , trái lại chỉ là hậu quả của một bệnh đã phát sinh và đang phát triển.
    Ngoài ra quan niệm bệnh như một quá trình tại chỗ, Viếc-sốp đã phủ định tính thống nhất của cơ thể, coi nhẹ vai trò của hệ thần kinh trong bệnh lý học.
    Tóm lại, học thuyết bệnh lý học tế bào duy vật ở chỗ xuất phát từ thực tế khách quan, song không biện chứng, chỉ là duy vật máy móc, siêu hình vì khi xem xét đã tách rời sự vật, cô lập các hiện tượng.
    Hiện nay, một số thầy thuốc còn chịu ảnh hưởng của Viếc-sốp , cụ thể là đau đâu chữa đấy, nặng về điều trị tại chỗ, nhẹ về điều trị toàn thân, nặng về thuốc men kĩ thuật, nhẹ về điều trị toàn diện, chưa chú ý đầy đủ tới yếu tố tinh thần, tới sinh hoạt của bệnh nhân. Họ chữa bệnh chứ không phải chữa người bệnh.
    II. HỌC THUYẾT “STRESS”
    Theo Xilai (Selye), bất cứ một kích thích mạnh nào của ngoại môi tác động trên cơ thể đều có thể gây ra một trạng thái căng thẳng (Stress), một chuỗi phản ứng không đặc hiệu kết hợp với nhau thành “hội chứng thích ứng chung”. Hội chứng này bao gồm 3 thời kỳ : sau phản ứng báo động là thì kỳ đề kháng, kế đến là thời kỳ kiệt quệ.
    Phản ứng báo động bao gồm 2 giai đoạn kế tiếp nhau : giai đoạn sốc và giai đoạn chống sốc.
    Trong thời kỳ đề kháng, kích thích vẫn tiếp tục, những hiện tượng tấn công và phòng ngự vẫn xen lẫn nhau, cơ thể động viên cả một hệ thống phòng ngự trong đó chủ yếu là tiền yên và vỏ thượng thận. Cơ thể sẽ hồi phục nếu hệ thống phòng ngự vững chắc ; Trái lại nế khả năng phòng ngự yếu ớt và kích thích bệnh lý tiếp tục phát huy tác dụng, bệnh sẽ phát sinh.
    Trong thời kỳ kiệt quệ (suy sụp) khả năng thích ứng giảm dần rồi mất và cơ thể sẽ chết. Trong thời kỳ này, những rối loạn chức năng và chuyển hoá căn bản như trong giai đoạn sốc, song nghiêm trọng hơn.
    Bệnh sinh học của hội chứng thích ứng chung được giải thích như sau : 
    Kích thích từ ngoại môi tác dụng lên cơ thể.
    Vùng dưới thị bị kích thích.
    xung động được dẫn tới tiền yên có tác dụng giải phóng ACTH.
    ACTH làm giải phóng một lượng lớn cocticoit đường.
    cocticoit đường tăng thoái biến protein, đồng thời giảm tổng hợp protein ở tổ chức toàn cơ thể, song ở nơi kích thích tác động (thí dụ vết thương) lại thấy tăng tổng hợp protein, tận dụng những sản phẩm thoái biến kể trên để tăng cường sức đề kháng tại chỗ (thí dụ hàn gắn vết thương). ngoài ra các cocticoit đường còn huỷ hoại tổ chức bạch huyết và giải phóng vào máu ngoại vi một lượng lớn kháng thể nhằm tiêu diệt nhân tố gây bệnh (nếu là trường hợp nhiễm trùng. Sau giai đoạn thoái biến là giai đoạn tiến biến (ở tổ chức toàn cơ thể cũng như ở nơi bị kích thích ) cho tới khi cơ thể phục hồi hoàn toàn. trong giai đoạn tiến biến , cocticoit đường thôi không tăng, bấy giờ đến lượt STH và cocticoit khoáng tăng mạnh mẽ.
    tăng tiết cocticoit đường đã hạn chế tiết STH và aldosterol.
    khi tăng tiết cocticoit đường chấm dứt thấy STH và aldosterol tăng tiết, có tác dụng tăng quá trình tiến biến ở bào tương.
    Bình thường thì hoạt động của hai hệ thống cocticoit (đường và khoáng ) hiệp đồng và cân bằng nhằm bảo vệ cơ thể, đảm bảo sự hằng định của nội môi . Theo 
    Xi-lai mất cân bằng và hiệp đồng này sẽ sinh ra bệnh gọi là “bệnh thích nghi” : bệnh do rối loạn của khả năng thích nghi. Theo tác giả, tính như tuỳ loại kích thích, tuỳ tầm quan trọng của kích thích và tuỳ thời gian kích thích mà tăng tiết cocticoit đường hoặc cocticoit khoáng là chủ yếu. Song nếu hormon này vào máu quá nhiều, hay nói đúng hơn nếu cocticoit đường quá nhiều so với cocticoit khoáng và nhất là trường hợp ngược lại thì có thể phát sinh bệnh thích nghi. Rối loạn thích nghi có thể phát sinh trong giai đoạn phản ứng báo động , trong giai đoạn thoái biến hoặc trong giai đoạn tiến biến. Khi nhiều cocticoit đường thì vết thương lâu lành vì quá trình phát triển tổ chức bị ngăn cản . trái lại khi thừa cocticoit khoáng thì chất keo hình thành nhiều , tổ chức liên kết phát triển nên sinh ra những chứng như viêm nút quanh động mạch, viêm khớp dạng thấp , huyết áp cao, xơ cứng động mạch thận, vv... (điều trị các bệnh này bằng cocticoit đường hoặc ACTH thấy có tác dụng tốt rõ rệt).
    Những công trình của Xi-lai đã đóng góp nhiều cho y học. Ưu điểm của học thuyết Stress là nêu lên được quá trình thích ứng phòng ngự của cơ thể khi mắc bệnh và những thay đổi của hệ thống nội tiết khi có một kích thích mạnh tác động lên cơ thể, Xi-lai đã nhấn mạnh những quy luật chung không đặc hiệu về quá trình phát sinh và phát triển của bệnh. Ngoài ra còn cho thấy rõ tác nhân kích thích gây bệnh , ngoài đường thần kinh còn qua hệ thống nội tiết : những phản ứng nội tiết không đặc hiệu có thể gây ra những quá trình bệnh lý khác nhau. Học thuyết Stress không những đã tạo ra một cơ sở lý luận vững chắc cho vấn đề điều trị bằng hormon mà còn giải thích được hiệu quả của phương pháp điều trị không đặc hiệu đó.
    Tuy nhiên học thuyết Stress vẫn còn một số mặt hạn chế như :
    coi nhẹ hoạt động của hệ thần kinh cao cấp , sự thống nhất toàn vẹn của cơ thể , Xi-lai đã không thấy rõ hệ nội tiết tuy rất quan trọng song chỉ là khâu trung gian trong quá trình điều tiết thần kinh do đó đã quan niệm cơ chế thích ứng phòng ngự một cách giản đơn , phiến diện.
    Không thấy rõ mối tương quan giữa cơ thể và môi trường trong các điều kiện bệnh lý.
    Quá nhấn mạnh tới vai trò của hệ nội tiết tới mức coi nhẹ, thậm chí phủ nhận rất nhiều hiện tượng thích ứng không đặc hiệu khác .
    Thay thế kết luận, có thể nêu ra đây nhận xét của Pêtrôp : “Học thuyết Stress mặc dù đã sáng tỏ nhiều điểm về hoạt động trong cơ thể khi bị bệnh , song vì quá cường điệu vai trò của hệ thống nội tiết , lấy cái bộ phận để giải thích cái toàn bộ, nên Xi-lai đã không thấy rõ cơ thể là một khối thống nhất toàn vẹn, có liên hệ mật thiết với ngoại môi dưới ảnh hưởng của vỏ não”.
    III. HỌC THUYẾT FROI (FREUD)
    Còn gọi là thuyết phân tâm, thuyết tinh thần cơ thể. Học thuyết này cho rằng yếu tố tâm lý là nguyên nhân chủ yếu gây ra các bệnh. Froi chia tâm lý con người ra làm 3 thành phần : 
    “cái nó” là cái vô thức gồm những bản năng. theo Froi bản năng là phần quan trọng nhất trong đời sống tâm lý của con người, là thực chất của tâm lý con người, là cái chủ đạo , điều khiển toàn bộ các hoạt động ý thức của con người, điề khiển tư tưởng và hành vi của con người. Froi đã gán cho bản năng tình dục những khả năng vô hạn. Froi đem quan hệ tình dục bao trùm lên toàn bộ các quan hệ khác.
    “cái tôi” là tất cả các hoạt động của con người nhằm thoả mãn những bản năng.
    “cái siêu tôi” hay “cái tôi lý tưởng” (còn gọi là “lương tâm”, “ý thức”) là sự ràng buộc của xã hội (phong tục, tập quán, luân lý, dư luận, pháp luật,vv... ) đối với con người. “Cái siêu tôi” chén ép cái bản năng, không cho nó tự do hoạt động.
    Giữa “cái nó” và “cái tôi lý tưởng” luôn luôn có xung đột, chống đối lẫn nhau. Các bản năng bị chén ép, song không mất đi mà vẫn tiềm tàng , hoạt động và điều khiển hành vi của con người, hoặc do bị chén ép mà sinh ra các bệnh tâm thần. Như vậy bệnh chỉ là sản phẩm của một cuộc xung đột tâm lý trong đó ý thức đã chèn ép bản năng. theo Froi, thì phần lớn những xung đột trong nội tâm của chúng ta gây ra bệnh tâm thần là thuộc bản năng sinh dục vì xã hội đã có những quy luật khắt khe về hành vi sinh dục ấy. Vì không có lối thoát cho những bản năng bị chèn ép , đặc biệt là bản năng sinh dục sẽ tìm cách biểu hiện thành những hiện tượng tâm thân fnhư nói buột miệng, tính lãng quên, mộng mị, thậm chí những hiện tượng bệnh lý như Isteri, suy nhược tâm thần, vv... từ đó, cách chữa bệnh, theo Froi là phải tìm cách giải phóng những bản năng bị chèn ép bằng những phương pháp phân tích tâm lý.
    Lúc đầu Froi bản năng như là một cơ chế nhằm thoả mãn mọi nhu cầu và do các kích thích bên trong gây nên, như vậy nguyên lý dục vọng là động lực chỉ huy mọi hoạt động về phương diện tâm lí chừng nào ngoại môi không chống đối lại. Song về cuối đời tác giả lại thay đổi quan niệm cho rằng mọi động lực trong tiềm thức cơ bản có thể quy về 2 bản năng : bản năng sống chỉ huy mọi hoạt động đảm bảo sự sinh tồn của con người, kể cả việc duy trì giống nòi và bản năng chết nhằm phá hoại mọi hoạt động sống đó. Froi cho rằng hai bản năng đó luôn chống đối với nhau trong suốt đời sống con người, lúc cái này thắng, lúc cái kia thắng. bản năng sống tạo ra sức khoẻ, còn bản năng chết tạo ra bệnh tật.
    Học thuyết của Froi hiện rất thịnh hành ở các nước tư bản, cho rằng tất cả mọi bệnh tật đều do nguyên nhân tâm thần gây ra. Học thuyết này được dùng để giải thích cơ chế bệnh sinh của nhiều bệnh như u độc tuyến vú là do sợ chửa đẻ hay do bị thất tình, hen phế quản ở người con là do sợ mất tình cảm của người mẹ. Thậm chí học thuyết đó còn dùng để giải thích những hành động ăn cướp , giết người là biểu hiện bệnh lý của bản năng chết chứ không phải do tổ chức xã hội gây ra.
    Học thuyết Froi có phần đúng trong đánh giá vai trò quan trọng của những xung đột tâm lý trong quá trình phát trình phát sinh bệnh tâm thần, hoặc vai trò quan trọng của bản năng sinh dục trong một số trường hợp bệnh lý.
    Song học thuyết này chủ yếu dựa trên quan sát bên ngoài và suy diễn nên đã đi tới những quan niệm trừu tượng như “ý thức”, “tiềm thức”, “cái tôi”, “cái siêu tôi”, vv... và do đó mang tính chất duy tâm thần bí. Trái với học thuyết Pap-lôp dùng phương pháp khách quan nghiên cứu hoạt động của hệ thần kinh cao cấp, học thuyết Froi dùng phương pháp chủ quan phân tích tâm lý để tìm ra nguyên nhân gây bệnh, tức là bản năng bị chèn ép. Học thuyết Froi đã tách chức năng ra khỏi cấu tạo, tách các quá trình bệnh lý ra khỏi những thay đổi về hình thái, về sinh lý bệnh. Học thuyết này đã phủ nhận sự thống nhất giữa cơ thể và ngoại môi , phủ nhận tác động to lớn của ngoại môi đối với hoạt dộng của cơ thể, phủ nhận cơ sở vật chất của ý thức, vv... 
    Lợi dụng học thuyết Froi, giai cấp thống trị ở các nước tơ bản đã xuyên tạc nguồn gốc của bệnh tật, thí dụ họ rêu rao rằng bệnh tâm thần không phải do lao động và điều kiện sinh hoạt gây ra mà chỉ là hậu quả của rối loạn tâm thần, hoặc những công nhân bị chấn thương khi sản xuất không phải do thiếu sót của chế độ bảo vệ lao động mà là tâm thần của họ có vấn đề, đó không phải là “những người bình thường”.
    IV. HỌC THUYẾT THẦN KINH
    Trường phái Nga, với những nhà bác học nổi tiếng như Set-sơ-nôp, Bôt-kin, Pap-lôp đã có nhiều đóng góp soi sáng bản chất của bệnh, và đã đề ra học thuyết thần kinh của bệnh. Set-sơ-nôp nêu bản chất phản xạ của các quá trình thần kinh ; Bôt-kin lấy học thuyết thần kinh làm nguyên tắc giải quyết bệnh.những tư tưởng này được phát triển thêm một bước trong học thuyết “hoạt động thần kinh cao cấp” của Pap-lôp. theo học thuyết này, nội môi và ngoại môi là một khối thống nhất mà trong đó hoạt động của thần kinh cao cấp chi phối khả năng thích ứng của cơ thể đối với ngoại môi. Pap-lôp đã bảo vệ nguyên tắc quyết định luận trong nguồn gốc gây bệnh và đã chỉ rõ “trong mỗi bệnh có 2 quá trình song song tồn tại : quá trình bảo vệ sinh lý và quá trình huỷ hoại bệnh lý”.
    Học thuyết thần kinh của trường phái Nga có ưu điểm là đã nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện hơn những học thuyết trước đó. Nó tiếp thu mọi tiến bộ của khoa học nói chung và của y học nói riêng, nhất lạ những thành tựu của các công trình nghiên cứu về thần kinh trung ương của Pap-lôp.
    Song sau này, những học trò của Pap-lôp đã quá đề cao, thậm chí tuyệt đối hoá vai trò của vỏ não, coi như là khâu quyết định mọi hoạt động của cơ thể, cho rằng từ thần kinh có thể sinh ra mọi thứ bệnh, và phản xạ bệnh lý là cơ sở duy nhất của sự phát triển bệnh. chính quan niệm phiến diện đã hạn chế việc nghiên cứu phát triển các hướng khác trong y học một thời gian dài (như thần kinh thực vật, nội tiết, sinh hoá thần kinh, vv...).
    V. NHỮNG ĐIỀU CẦN CHÚ Ý TRONG MỘT KHÁI NIỆM VỀ BỆNH 
    1. Bất cứ bệnh nào cũng do nguyên nhân nhất định gây nên.
    Song ngày nay, trong y học còn nhiều bệnh chưa rõ nguyên nhân. Do trình độ khoa học còn hạn chế, chưa phát hiện được những yếu tố bất thường của ngoại môi gây ra những thay đổi của nội môi, làm cho bệnh phát sinh. Cũng một kích thích có thể là “bệnh lý” đối với người này song lại là bình thường, “sinh lý” đối với người khác , đó là do tính phản ứng của cơ thể chi phối.
    Những nguyên nhân gây bệnh thường tác động trên cơ thể trong những điều kiện lao động và sinh hoạt nhất định. Những nhân tố bệnh lý của ngoại môi (cơ giới, vật lý, hoá học, sinh vật, vv... ) phải thông qua hoàn cảnh xã hội, quan hệ xã hội nhất định mới phát huy được tác dụng trên cơ thể người. Điều kiện lao động và sinh hoạt khác nhau , chế độ xã họi khác nhau có một ý nghĩa quan trọng đối với quá trình phát sinh và tiêu diệt của bệnh tật. Trong chế độ XHCN, không còn hiện tượng người bóc lột người, đời sống tinh thần và vật chất cũng như điều kiện lao độg của nhân dân được cải thiện không ngừng, do đó bệnh tật và tử vong giảm rất nhanh, sinh đẻ và tuổi thọ của con người tăng rõ rệt.
    2. Bệnh có tính chất một cân bằng mới.
    Sự hằng định của nội môi là kết quả của một cân bằng sinh lý, như số lương hồng cầu trong máu ngoại vi là biểu hiện của sự cân bằng giữa 2 quá trình tạo và huỷ hồng cầu. Khi cơ thể bị bệnh, vẫn có một trạng thái cân bằng chứ không phải mất cân bằng như một số tác giả vẫn thường nghĩ, song trạng thái cân bằng nằy khác với cân bằng sinh lý và có tính chất kém bền vững. thực vậy, khi nhân tố gây bệnh tác động lên cơ thể thì cơ thể có một phản ứng bảo vệ đáp lại nhằm duy trì trạng thái hằng định của nội môi bị rối loạn. trong mỗi quá trình bệnh lý, luôn luôn xảy ra 2 hiện tượng gắn liền với nhau và ảnh hưởng lẫn nhau : hiện tượng huỷ hoại bệnh lý (mà Pap-lôp gọi là bệnh thực sự) và hiện tượng phòng ngự sinh lý. thí dụ trong quá trình viêm, rối loạn chuyển hoá và tổn thương tổ chức ảnh hưởng không tốt tới quá trình hoạt động của cơ thể, gây ra nhiều rối loạn chức năng, thậm chí uy hiếp sự an toàn của cơ thể. Song song với hiện tượng phá hoại đó, cơ thể còn động viên cả một hệ thống phòng ngự thích ứng : xung huyết động mạch, tăng bạch cầu, xuyên mạch, sản sinh kháng thể, thực bào, tăng sinh, vv... Cần nhấn mạnh là bất cứ một kích thích nào, ngay từ đầu cũng gây ra phản ứng phòng ngự của cơ thể chống lại nguyên nhân gây bệnh,đồng thời hàn gắn tổn thương, phục hồi hằng định nội môi. chính cuộc đấu tranh này tạo ra một cân bằng mới, song cân bằng này không kéo dài mà thường thay đổi theo hướng phục hồi về cân bằng cũ – cân bằng sinh lý- hoặc nếu yếu tố gây bệnh thắng thì bệnh ngày một nặng dẫn tới tử vong. Như vậy thấy rõ tính chất kém bền vững của cân bằng mới.
    Trong mỗi bệnh, người thầy thuốc phải thấy rõ đâu là tổn thương, là bệnh thật sự cần phải tiêu diệt và đâu là biện pháp sinh lý của cơ thể cần phải tăng cường để giúp đỡ cơ thể chống lại bệnh tật một cách chủ động. Nghiên cứu kĩ cơ chế thích ứng của cơ thể là một vấn đề quan trọng để tiến hành tốt công tác phòng bệnh và chữa bệnh. Nếu sức chống đỡ của cơ thể tốt, bệnh sẽ nhẹ hoặc không phát sinh, do đó thấy rõ phương châm “lấy dự phòng là chính” có cơ sở khoa học vững chắc. Tuy nhiên để phân biệt 2 loại hiện tượng tổn thương và phòng ngự trong nhiều trường hợp không phải dễ dàng và đơn giản.
    Trong khi ngoại môi luôn thay đổi mà nội môi đòi hỏi một trạng thái hằng định tương đối, cơ thể luôn phải thích ứng với những thay đổi của ngoại môi. Đứng trước sự thay đổi mạnh mẽ của ngoại môi, cơ thể phải huy động những cơ chế thích ứng mạnh mẽ, thậm chí có thể dẫn tới một tình trạng bệnh lý mà Xi-lai gọi là “bệnh thích nghi”. Thực ra, khi lâm bệnh, khả năng thích ứng vẫn còn, song rõ ràng là bị hạn chế. Như khi cơ thể bị sốt, khả năng điều hoà nhiệt của cơ thể vẫn còn, người bị sốt ra ngoài lạnh vẫn còn phản ứng tăng sinh nhiệt, song phản ứng đó không mạnh mẽ như khi khoẻ.
    3. Bệnh là một chất lượng mới
    Trong quá trình bệnh lý, bên cạnh những thay đổi về số lượng (như tăng nhiết trong sốt, giảm số lượng hồng cầu trong thiếu máu,vv... ) còn có những sự thay đổi về chất lượng. thí dụ quan niệm về bản chất của u độc mà chỉ dựa vào hiện tượng tế bào tăng sinh, không thấy sự thay đổi về chất của tế bào u độc (đặc điểm cấu tạo, sinh hoá, vv...) thì là một thiếu sót nghiêm trọng. hoặc trong thiếu máu, ngoài giảm số lượng hồng cầu, còn thấy nhiều thay đổi về chất của hồng cầu (thay đổi về kích thước, hình dáng, màu sắc,vv... ) Và chính những thay đổi về chất đó là những yếu tố quan trọng trong chẩn đoán và tiên lượng bệnh. thí dụ protein niệu có khi là triệu chứng đơn độc, duy nhất trong thời gian dài của bệnh viêm cầu thận mãn tính, hoặc bệnh viêm cầu thận cấp đã khỏi về lâm sàng , nước tiểu về căn bản đã trở lại bình thường, song vẫn còn protein niệu dai dẳng tuy nhẹ, như vậy vẫn chưa hết bệnh (bệnh chuyển sang thể mãn tính). Qua phân tích trên, thấy rõ bệnh là một chất lượng mới.
    4. Bệnh hạn chế khả năng lao động.
    Riêng đối với con người là một động vất cao cấp sống có tổ chức thành xã hộimà lao động là mục đích của cuộc sống, cho nên cần chú ý tới đặc điểm bệnh hạn chế khả năng lao động. Ngoài bản năng sinh tồn như mọi sinh vật, con người cần lao động để cải tạo môi trường sống của mình, để chế ngự thiên nhiên, nhằm nâng cao đời sống. Do đó rõ ràng là bệnh làm giảm hoặc mất khả năng lao động.
    Căn cứ vào những ý trình bày trên đây, có thể Định nghĩa bệnh như sau :
    “Bệnh là sự rối loạn đời sống bình thường của cơ thể, do ảnh hưởng của những tác nhân phá hoại khác nhau, sự rối loạn ấy dẫn tới một cân bằng mới kém bền vững, hạn chế khả năng thích nghi của cơ thể đối với ngoại môi và giảm khả năng lao động của con người”.
    Một quan niệm như vậy sẽ giúp nhiều cho cuộc đấu tranh phòng chống bệnh tật. Tin tưởng vào quyết định luận khoa học, ta sẽ tích cực nghiên cứu phát hiện các nhân tố gây bệnh (nguyên nhân và điều kiện), mạnh dạn tấn công vào cái không biết, tránh đi vào con đường duy tâm, thần bí.
    Hiểu bệnh là một cân bằng mới kém bền vững sẽ quyết định thái đọ của người thầy thuốc là tìm mọi cách hạn chế những hiện tượng huỷ hoại bệnh lý, đồng thời tăng cường những hiện tượng phòng ngự sinh lý, hướng sự tiến triển của bệnh về cân bằng sing lý.
    Nhận rõ khả năng thích nghi của cơ thể bị hạn chế khi mắc bệnh sẽ giúp cho người thầy thuốc phòng bệnh bằng cách khuyến khích rèn luyện thân thể, tăng lề an toàn hoạt động của mỗi cơ quan vì được rèn luyện sức chịu đựng, khả năng thích nghi cao hơn so với người ít luyện tập. Trong chữa bệnh, người thầy thuốc cũng tìm cách bảo vệ khả năng thích nghi của cơ thể đến mức tối đa, hạn chế và tránh những kích thích quá mạnh vượt quá khả năng thích nghi của cơ thể.
    Cuối cùng, nhận rõ bệnh làm giảm khả năng lao động là một nguyên lý cơ bản cho việc phòng và chữa bệnh. bệnh không những làm giảm khả năng lao động của một con người mà còn có thể của cả một tập thể người. Cho nên công tác phòng bệnh phải đặc biệt chú ý tới nhiều bệnh dù nhẹ , ít gây chết song nhiều người mắc phải. trong chữa bệnh,cố gắng bảo tồn, nhất là những cơ quan, chức năng có liên quan nhiều tới lao động : thí dụ trong phẫu thuật bàn tay, phải cố gắng bảo tồn tới mức tối đa ngón cái – ngón tay có tầm quan trọng dặc biệt.
    Nói tóm lại, một quan niệm đúng hay sai về bệnh sẽ quyết định thái độ của người thầy thuốc trong công tác hàng ngày của mình – công tác đấu tranh chống lại bệnh tật.


    Nhắn tin cho tác giả
    Phan Quang Đại @ 11:45 10/12/2014
    Số lượt xem: 27236
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Chào các bạn đã truy cập vào website: thuocchuabenh